Biết khi nào nên đẩy nhịp và khi nào nên chậm lại là khác biệt giữa người chơi khá và người chơi giỏi trong mọi thể loại.
Né đòn đúng lúc rồi phản công ngay.
Bấm lệnh gỡ quá sớm hoặc quá muộn đều tính là thất bại, khoảng thời gian hợp lệ ở phần lớn game chỉ vài khung hình.
Giữ thăng bằng lâu hơn trên bục xoay sẽ thắng.
Nhường lượt đi trước cho người yếu hơn là cách cân bằng giữa bạn bè, dù luật gốc không quy định điều này.
Tố cao khi tay bài yếu gọi là đánh lừa.
Vùng chết của cần điều khiển bị mòn khiến nhân vật tự di chuyển, đây là bất lợi phần cứng chứ không phải lỗi kỹ năng.
Cờ đam ăn quân bắt buộc chứ không tùy chọn.
Đổi quân ngang giá thường có lợi cho bên đang dẫn vật chất, còn bên đang thua nên tránh đổi để giữ thế phức tạp.
Đối thủ đang dẫn điểm thường chơi thận trọng hơn.
Bốc thăm để chọn người đi trước.
Đỡ đòn vẫn mất một phần máu ở nhiều tựa đối kháng.
Một người vẽ, một người đoán chữ, theo lượt.
Ván đầu tiên thường là ván thăm dò.
Bên dẫn có xu hướng giữ an toàn để bảo toàn cách biệt, đây là lúc bên đang thua nên mạo hiểm vì không còn gì để mất.
Không giới hạn số hiệp cho phép chơi đến khi cả hai hài lòng.
Bấm mạnh vài nhịp rồi dừng thua hẳn nhịp đều, vì hệ thống cộng dồn theo thời gian chứ không lấy giá trị cao nhất.
Điều kiện là mỗi đòn phải nối vào trước khi đối phương hồi phục, nên chuỗi dài đòi hỏi bấm đúng nhịp chứ không phải bấm nhanh.
Thời điểm dùng chiêu đặc biệt quyết định phần lớn kết quả trận đối kháng.
Đeo tai nghe cho từng người tránh việc âm thanh của bên này làm lộ vị trí cho bên kia khi chơi chung một máy.
Ra đòn có độ hồi phục dài mà bị đỡ đồng nghĩa với việc trao quyền tấn công cho đối thủ trong khoảnh khắc đó.
Thanh nộ đầy mới dùng được chiêu cuối.
Nhiều người chơi giỏi lên nhờ đấu liên tiếp với cùng một đối thủ, vì mỗi ván đều là cơ hội sửa lại lỗi vừa mắc.